Đôi khi mình nghĩ thực sự mình đã rất cố gắng. Nhưng có lẽ k phải.
Mình thực sự đang xuống dốc.
Mình đổ lỗi cho áp lực năm cuối cấp, nhưng không phải. mình đã k tập trung học hành, toàn nghĩ lung tung vớ vẩn.
Chẳng như mình trước kia.
Luôn tự tin, tự hào vì năng lực của bản thân,
Luôn biết tự nhủ bản thân đứng dậy làm lại mỗi khi bị điểm kém.
Nhưng giờ lại khác.
Mọi thứ cứ thế ập đến, dù mình đã học cố gắng hơn nhiều người. nhưng điểm của họ vẫn cao hơn.
Thực sự thấy thất vọng về bản thân. thực sự k nghĩ rằng mình lại làm như thế.
Giờ thì còn đủ sức lực mà đứng lên chống chọi k ?
Liệu có quên được k ?
Có tiếp tục gắng sức được như trước k ?
Hôm nay thực sự đã khóc rất nhiều.
Mọi ng nghĩ mình khóc vì điểm kém, nhưng thực sự k phải.
Là bố mẹ. Là nỗi buồn và thất vọng của bố mẹ.
Thực sự mình rất sợ, sợ sẽ làm người khác thất vọng vì bản thân mình.
Con xin lỗi, vì không làm được những gì như con đã từng làm.
Nhưng con tin con sẽ ổn vào một ngày nào đó, để bố mẹ lại có thể tự hào vì con, vui vì con.
Con xin lỗi vì làm bố mẹ thất vọng, đó là lỗi của con. Con sẽ k cãi đâu.
Con đã quá thất vọng về bản thân mình rồi, nên đừng lo cho con.
Con sẽ ổn, như cái cách con đã từng làm trước kia.
Nên hãy đừng lo cho con, và hãy để con tự cố gắng, đừng tạo áp lực cho con.
Con mệt mỏi và chán nản lắm rồi.
// Cảm ơn mấy đứa hôm nay đã ôm t, nhắn tin bảo t vui lên, ở bên cạnh t.
T cảm thấy đỡ hơn rất nhiều.
Cảm ơn, những đứa bạn tốt nhất mà t từng có ♥~ //
< Sẽ bỏ pts trong 1 thời gian dài.
Bỏ tất cả.
Để suy nghĩ. để bđầu lại từ đầu. để làm tốt hơn.
Tạm biệt tất cả,. >









